Tháng tư rồi, tôi nhé!
(Tâm
sự của bạn Toàn Bờm - 0983*72709 - cobe_nhutnhat_252@yahoo.com.vn gửi…Đất trời)
Tháng
tư lại về, hình như đọc ở đâu thì là:
tháng tư lại về trên thành phố mang tên Bác, những chùm phượng sớm đã đơm bông
đỏ rực màu cờ, đâu đó vang lên tiếng ve dạo khúc nhạc đầu hè. Ừm! Mình đã chép
câu này vào sổ văn học của mình từ hồi cấp I mà. Nhớ quá nhỉ! Sáng nay dậy mưa
nhạt nhòa, mưa lạnh, mưa như làm tim nhói đau thêm, mưa như làm buồn thêm nỗi
buồn xa quê. Ừm thì mưa. Mưa buồn, nhưng vẫn thích mưa quá, có lẽ là cảm nhận từ
mưa, mưa mới khơi gợi hết cảm xúc được. Những ngày mưa là những ngày dạt dào nỗi
nhớ. Những nỗi nhớ vu vơ cũng được dịp trỗi dậy. Có sao đâu, cảm xúc dâng trào,
mình thích thế.
Sao
những lúc hòa vào thiên nhiên đất trời tươi đẹp thế này lại không làm được một
bài thơ nhỉ. Nghe xa vời quá, học văn dốt thế làm sao nổi cơ chứ. Cứ tự nhiên
như nó vốn có thôi. Mình vẫn là mình , vẫn ngồi gõ blog, vẫn hằng đêm viết nhật
kí. Ừm thì là thói quen và đừng bao giờ để đánh mất nó rất nên làm mà.
Chiều
cuối tuần như thế này, trời quang rồi nhưng vẫn còn dư âm của cơn mưa lúc sáng,
vẫn gió lành lạnh của khoảnh khắc giao mùa. Trời đẹp thế cơ mà, muốn hòa mình
vào, muốn cảm xúc cũng hòa theo khoảng không của đất trời, ước muốn tột cùng
lúc này.
Hồi hương......kí sự!
(Tâm
sự của bạn Lê Mạnh Tuấn – 01649*77082 - kebattri_125@yahoo.com.vn gửi tới…Cà Muối)
Nó
quyết định về quê sau trận cãi vã không đâu vào đâu với người đó. Thực ra dù nó
có về hay ở lại, dù có sống hay chết chắc gì người ta thèm để ý, lại một mình
mơ tưởng. Dẫu sao thì nó cũng khoác ba lô mà phi thẳng lên ga sau phút chốc. Thấy
nhớ nhà hay thực ra là muốn chạy trốn. Lên tàu, ngồi đối diện là 3 chữ AOF to
đùng, trái đất quả là nhỏ bé, hỏi ra mới biết em xinh tươi kia học chung lớp thằng
Kasu Nguyễn. Hờ, cũng biết được người ta tên Quyên, nhưng khác mọi lần, lần này
nó không buồn...........xin số.
Về
quê, là đáp chân xuống ga, dang đôi tay, hít cái hương vị se lạnh quê nhà, là tự
mỉm cười với những gì ngốc xít gắn với đường ray nơi đây. Một đêm có lẽ hơi mệt,
không buồn tắm, được dịp hoạnh họe thằng em, bắt nấu mì cho ăn. Quăng mình lên
đệm mà quên mất rằng tối nay Barca đá.
Về
quê là nhảy buýt về nhà, là không có cảnh chen chúc trên xe như Hà Nội, là một mình
một cửa nhìn đồng, nhìn núi lùi dần qua khóe mắt. Về quê, là vẫn một câu chào
đơn giản như mọi lần ''Bố ạ''. Muốn chào hoa mĩ hơn kiểu như trong phim, nhưng
miệng lại không thể. Dù sao bố và nó cũng không thích đơn điệu. Mùi thịt ếch
thơm lừng, có nghệ, có ớt, có cà trắng, thêm ít mẻ và rau thơm. Mắt nó hoa lên
và nuốt nước bọt ừng ực, vì khá lâu rồi không được ăn ếch. Bữa cơm trưa trôi
qua với nó, bố và chú hàng xóm đồng niên bạn rượu của bố.
Về
quê là được tót lên xe...đạp mà loăng quăng qua thăm ông bà, hàng xóm. Ai cũng
khen nó tốt, ai cũng khen nó.....đẹp trai (Sướng), ai cũng mừng vì nó là một thằng
sinh viên đại học. Cũng đáp trả lại lời chào bằng nụ cười phớ lớ tưởng như vô
duyên, nhưng ai biết sau nó là nỗi buồn, nỗi dằn vặt của một tên con trai vô
tích sự ==, ai biết nó cảm giác rằng người ta đang cười vào mặt nó, đang vỗ vào
mặt nó hàng cái tát như chế giễu. Sinh viên...
Về
quê là bọn trẻ con đi ngang qua, thấy nó rồi xì xào...'' eo, con trai mà trắng
khủng khiếp'' ==''. Có lẽ nó mặc nguyên bộ đen. Là thích thú khi có đứa chào nó
là chú, là mỉm cười khi trẻ con lễ phép cúi đầu chào. Ít ra, nhìn bọn chúng, nó
thấy mình đã lớn:))
Về
quê là đi xe cát, trộn hồ mệt lử. Là tự tay xếp những viên gạch rồi bôi bôi
trát trát để xây cái bể nước cho bố. Bỗng nhiên thấy nó cũng có ích đấy chứ. Hê
hê, không ai dám nói là công tử bột nữa nhớ, được dịp vênh mặt với thằng cu
hàng xóm, vì mama cứ so sánh 2 đứa hoài: ''Nó học kém nhưng lại làm thợ mộc kiếm
ra tiền cho bố mẹ ==''.
Về
quê là cởi trần , quần đùi rồi lang thang trên cái đường to trước mặt nhà nó.
Là phi ùm xuống ao trưa hè nóng nực, là nhảy xuống bắt ốc với con em gái rồi tối
lại được một bữa no say phè phỡn. Là tào tháo đuổi không ngừng mà không biết
kêu ai, vì nó e dè bố...
Về
quê, là một mình một góc trong cái quán cafe mới mở bên xã khác. Nó ghét cafe,
nên đâm ra chỉ gọi một hộp sữa chua rồi ngồi mà cạo, mà khoét. Tự nhiên thấy
mình càng ngày càng như con gái, điệu đà, thích ăn sữa chua và khoái xem, đọc mấy
cái truyện tình cảm sướt mướt. Rồi phì cười vì nhớ rằng, ngày cấp 3 đi học qua
đây bị đánh như cơm bữa. Hỏi sao đánh em, bọn kia nói vì mày dám..........nhìn
đểu, và cái mặt trắng trẻo đó làm tao thấy ghét. Đến nó còn ghét huống chi bọn
này. Nhưng nhìn đểu thì nó chịu, mãi tới bây giờ, nó mới hiểu. Buồn thay, giờ
ít ai nhìn đểu nữa, mà chỉ toàn đá đểu, nói đểu..rồi cả người đểu (là nó ==).
Về
quê là chui lên tầng thượng rồi thậm thụt điện thoại với em :X:X. Là bâng quơ
buông một câu ''em ơi trăng hôm nay tròn nhỉ''. Ai chẳng biết là rằm =='' Rồi
em tắt máy cái rụp, chê là nó hâm, lắm chuyện. Là lần đầu tiên phóng xe bạt mạng
90km/h trong đêm, mặc cho gió, muỗi tát vào mặt. Nó chỉ mong có cái gì đâm phải
nó, để nó xòe ra thảm hại, biết đâu tới lúc đó em sẽ quan tâm hơn bình thường.
Về
quê là đêm không bạn bè, không face, không một tiếng cười nói. Là im lìm trong
chăn, ôm điện thoại nhưng không dám nhắn tin hay gọi điện dù biết bên kia, em vẫn
ngồi đó. Là giấc ngủ chập chờn nó kéo theo em vào trong. Trốn tít ở quê rồi, mà
sao người ta vẫn hiện hình trong nó. Về quê là ngồi trong nhà nhìn ra vào một
ngày mưa to vật vã. Lúc đó nó thấy cô độc, muốn cần kẻ mà ai cũng biết là ai đó
quan tâm nó xíu, hỏi han nó tí. Một ngày có lẽ nó đã ngủ 2 phần 3 của 24h.
Ra
Hà Nội, là ngậm ngùi cầm tiền của bố, là hân hoan, mát lòng nhìn mama ăn miếng
đu đủ nó mang từ Thanh hóa ra. Là nỗi nhớ em cồn cào da diết, là trái tim cuồng
si ngân nga những câu từ đầm ấm. Là nỗi buồn, nỗi thất vọng khi em về quê không
một lời nói, là để anh chơi vơi bên Hồ Gươm cùng cuộc hẹn....một phía. Chẳng biết
em đi đâu, làm gì, nó sốt ruột, nó điên cuồng. Giờ thì nó biết, em đang trốn khỏi
nó :) Rồi nó cũng đả thông tư tưởng, và nằm ườn ra sau một ngày mỏi rã rời giữa
Hà Nội đất khách mệt nhọc! Lâu nay tặng người, giờ thì xin được dành riêng cho
nó 1 ca khúc. Stand by me của Shayne Ward nhé Tuấn ^^.
Em thích anh, anh nhé!
(Tâm
sự của Ms.Chuông Gió - 01699*49912 - yeuthuongchoanh1112@gmail.com gửi Nguyễn
Lương Anh - 0974*87986 - luonganh1112@gmail.com)
Này
chàng trai, hẳn anh sẽ chẳng biết đâu…có một cô bé ngốc nghếch vẫn luôn nghĩ về
anh mỗi ngày. Này chàng trai, hẳn anh sẽ chẳng nhớ đâu…cú chạm mặt vô tình của
một năm về trước. Khi em bước qua cửa phòng anh rồi liếc ngang theo phản xạ,
trong vài giây chớp nhoáng, giật mình nhận ra anh đang ngước nhìn em. Ánh mắt
em chạm vào ánh mắt ấy, bối rối, em vội vàng quay đi nhưng vẫn kịp lưu giữ cho
mình khoảnh khắc hiếm hoi trong mớ cảm xúc còn vẹn nguyên cho đến tận bây giờ.
Trở
lại Hà Nội dấu yêu sau chuyến thực tập rông dài, em mang trong mình hình ảnh về
Sài Gòn, về chàng trai áo sơ mi trắng và chút hy vọng mong manh của một nửa yêu
thương trong tương lai dẫu em biết đó là điều không thể. Bởi khoảng cách Hà Nội
và Sài Gòn là thước đo gần 2000km xa xôi. Em tự trấn an con tim mình “anh chỉ
là cơn gió thoảng qua, nhẹ nhàng, dịu êm và sâu lắng. Gió đi rồi đi mãi, sẽ chẳng
bao giờ trở lại”.
Này
chàng trai, hẳn anh sẽ chẳng ngờ đâu…ra trường với tấm bằng trong tay, sau một
năm rong ruổi có sự gắn bó vô hình nào đó đã thôi thúc em. Em quyết định rời xa
Hà Nội để trở lại mảnh đất Sài Gòn với sự liều lĩnh của tuổi trẻ trong lối tư
tưởng “còn trẻ mà, sợ gì chứ, phải đi để biết đây biết đó, phải thử sức để cho
bản thân cơ hội được khẳng định mình”. Trở lại khu trọ ngày nào, cửa phòng anh
khóa im lìm, chỉ có đôi dép và vài mẩu thuốc lá. Một chút mơ hồ về anh trong em
trỗi dậy “anh còn đó hay đã chuyển đi, không biết anh dạo này thế nào, anh có bạn
gái chưa nhỉ?...”. Mọi câu hỏi về anh cứ quẩn quanh trong suy nghĩ của em. Thú
thực, khoảng thời gian ở Hà Nội em đã từng “bỏ quên” anh giữa bộn bề cuộc sống.
Không phải vì xa mặt cách lòng, đơn giản vì em nghĩ “anh không phải là gió của
đời em”. Em không cho mình quyền được mong chờ, nhưng em lại không thể xua tan
cảm xúc tò mò và hy vọng về thứ mọi liên quan tới anh. Em mộng mị quá phải
không anh?
Này
chàng trai, hẳn anh sẽ chẳng nhận ra đâu…em rướn người ra cửa với tay lấy đôi
dép, bất giác xoay đầu sang phải. Chàng trai áo sơ mi trắng đeo headphone cũng
trắng nốt đang đứng trước cửa phòng anh…nhìn em. Giật mình, bối rối, suýt ngã
nhào về phía trước, may em kịp trấn tĩnh rồi “rút nhanh” vào phòng ngồi thu lu
trong góc với mớ cảm xúc hỗn độn đan xen. Nào em đã kịp nhìn rõ mặt mũi người
đó như thế nào đâu, nhưng linh tính mách bảo em “Đó là anh, không thể nào sai
khác được”.
Này
chàng trai, hẳn anh sẽ chẳng quan tâm đâu…em vẫn thường quan sát anh hàng ngày.
Mỗi sáng thức dậy em háo hức nghe tiếng khóa cửa trước giờ anh đi làm. Mỗi tối
trở về em hân hoan khi trông thấy ánh điện từ phòng anh hắt ra hành lang sáng
loáng, em yên tâm vì biết lúc đó anh “ngoan ngoãn” ở nhà. Hơn nữa nó tạo cảm
giác anh luôn ở bên em…rất gần. Em sợ nhất là khi cửa phòng anh khóa tối om, em
bồn chồn khôn nguôi “giờ này anh đi đâu, anh đang làm gì, sao khuya rồi anh
chưa chịu về???”. Em ôm laptop ngóng anh vì không tài nào khép nổi đôi mắt. Em
cứ đợi, đợi cho tới bao giờ tiếng cửa lách cách, giọng nói quen thuộc vang lên
em mỉm cười nhẹ nhõm rồi mới yên tâm chìm vào giấc ngủ. Từ bao giờ anh luôn xuất
hiện trong giấc mơ của em, phải chăng em đã nghĩ về anh quá nhiều? Em không biết
và em cũng không lí giải được điều đó. Trong mơ, anh nhìn em, rồi em nhìn
anh…ngại ngùng, cứ có một khoảng cách vô hình nào đó giữa anh và em chẳng gần,
chẳng xa. Em im lặng và anh cũng lặng im…
Đã
bao lần em đấu tranh với chính mình để tách anh khỏi cuộc sống của em. Em đặt
cho em hàng loạt câu hỏi không tìm được lời giải đáp hợp lý. Em sợ chính mình,
lý trí của em đã không thắng nổi con tim em. Tại sao hình ảnh về anh cứ ám ảnh
em, càng cố đẩy ra xa thì nó càng hiện hữu. Lẽ nào, em thích anh hay em đã yêu
anh??? Không, em đủ tỉnh táo để biết rằng “khoảng thời gian ngắn ngủi chưa nói
lên được điều gì cả”. Vậy, cảm xúc về anh trong em là gì cơ chứ? Ảo tưởng, mộng
mị??? Em là một kẻ với lời lẽ dối trá hay em đang quá phiêu lưu?
Này
chàng trai, nếu như tính từ “Thích” được định nghĩa đơn giản là sự quan tâm của
một người dành cho một người thì sẽ chẳng phiền toái phải không anh? Vậy, em
thích anh, anh nhé!!!
Tách mùa thời gian…..
(Tâm
sự của bạn có nickname tentoilarg - 0973*63754 - tentoilarg3005@gmail.com gửi tới
Crazy Crash - 0913***879)
Cần
bao nhiêu lắng cảm và tinh tế để một chàng trai to lớn tháng 12 nhận ra được sự
khác biệt trong nhịp đập của không gian lúc giao mùa?....Sẽ nhiều lắm đấy, phải
không bạn? Bởi thế, nên tớ cũng chẳng phải là ngoại lệ đâu. Đôi khi với tớ,
giao mùa đem tới cảm giác quá vội vàng, và vì vội vàng nên tớ cũng không biết
chúng đến khi nào, sẽ ở lại bao lâu…chưa kịp cảm nhận hay nhắn nhủ bất cứ điều
gì thì nó đã vụt qua mất rồi. Giao mùa là tiếc nuối phải không bạn? Như những
khúc Thu, khúc Xuân giao thời, lặng lẽ ghé thăm người mà âm thầm tới mức ta chẳng
thể nhận ra nhau…. Thế nhưng,
vào một cuối chiều tháng 4 đạp xe đi chơi trên con đường đất mà cách đây chưa tới
2 tuần, chúng còn chìm trong những lấm la lấm lét vì những cơn mưa không đầu
không cuối. Tớ chợt nhận ra, mùa hè tớ đang đến…
Mùa
hè tới đương nhiên không phải khúc giao mùa, bởi chúng rõ ràng lắm lắm. Chợt nhận
ra bóng dáng chúng tới bên khi thấy em bé cạnh nhà lướt những ngón tay xinh
trên cuốn tập học vần, em sắp vào lớp Một đấy…Rồi đẩy toang cánh cửa vào một sớm
mai, nắng vàng của màu bình minh sẽ rót thẳng xuống vành tai nhỏ bé, đủ chói
loà để nhận ra màn đêm đã lùi xa. Khi ấy, mùa hè tớ đã đến thật rồi, bạn nhỉ?
Sẽ
chẳng mất lâu thời gian đâu, vì ánh dương tới từ xa xăm đó, sẽ không thôi lan
tràn mãi ra, những ngọn cỏ xanh mềm yếu sẽ chẳng phải oằn mình, đội trên đầu hạt
sương to mong manh chỉ chực vỡ nát, thay vào đó, chúng sẽ bay lên mãi trời
xanh, hoà vào vòng tuần hoàn không điểm dừng của đất trời tự nhiên, mặc cho
nhánh cỏ uốn mình trong nắng sớm…Mùa hè sẽ tới thật ồn ào, mạnh mẽ và bụi bặm.
Sức nóng của định tinh duy nhất cách xa tớ gần 150 triệu km ấy, khiến cho mọi
con đường nóng lên, như gào thét đổ lửa cho tất cả. Rồi mau thôi, màu vàng nhường
chỗ cho màu nắng trắng, nắng quê tôi nghiêng lắm, ôm đồm cho những thân cây
thêm cứng cáp, cho hạt thóc thêm vững vàng và căng phồng mãi ra. Gió cũng sẽ ùa
vào, nhấp nhô những con sóng lúa reo vui hò hét những khúc ca riêng trong ánh
chiều vàng. Hàng bạch đàn chi chit, đứng sừng sững như xếp hàng dọc theo con
sông, vươn cánh tay rộng lớn, che chắn cho dòng nước trong vắt hiền hoà. Khi ấy,
mùa hè tớ thực sự đã hiện hữu?
Chợt
nghe đâu đó tiếng Kẹc kêu ban chiều, hối thúc lòng ai, trăn trở những nỗi niềm
xa vắng, vang vọng mãi trên cánh đồng ngút ngàn, rồi mất hút vào vô cực. Mùi
hoa xoan đâu đó, thoảng qua thật khẽ khàng, chìm trong cái hộp đàn cộng hưởng
khổng lồ, tạo ra nhưng thanh âm đặc sắc. Tớ yêu Dấu lặng của những Đêm Hè…
Trong
ly cocktail chiều quê tớ, bao giờ cũng có một vài hình ảnh quen thuộc, thân
thương tới mức lí trí tớ giật mình. Một cái nhăn thật khẽ dưới nắng chiều của một
cậu bé 10 tuổi chới với bên con diều giữa cánh đồng, một khoảng trống trên hàm
răng của cô nhok lớp III, một pha vướng chân của em bé mải mốt chạy theo anh
trai khiến em ngã lăn trên bờ cỏ. Tất cả đều là quá khứ trong tuổi thơ tớ, ngỡ
bị đánh cắp nay lại được tái hiện trong ngỡ ngàng…Những bụi tre líu ríu đan tay
vào nhau, kẽo kẹt mỗi trưa hè cắt điện, hay chính là nơi tớ vẫn hay ngồi hóng
gió với những vòng quay chong chóng nhỏ làm bằng lá dứa gai? Là mùa hè tớ đó, bạn
thân!!!
Đừng
nghi ngờ nhé, tiếng lũ trẻ nô đùa ầm ĩ, hét vang quanh cái xóm nhỏ lạc cả giọng,
tiếng gọi ý ới của những bà mẹ gọi con mang dép về rửa chân nếu không muốn bị
ăn đòn, tiếng những chú gà nháo nhác tìm chốn ngủ sau một ngày chơi bời quần quật…Rồi
tất cả sẽ lại lặng đi, yên ả sau bữa cơm chiều hè muộn. Ngoài kia chỉ còn tiếng
gió xao xác quanh nhà, tiếng ba lầm rầm câu chuyện bên điều thuốc và chén trà
đêm. Sắp tới, lũ trẻ sẽ không còn học bài tối, hẹn nhau rôm rả bên cái cầu nhỏ
đầu làng, nô nghịch tới khi về thì quên cả dép, lúc nhớ ra không dám chạy lại
tìm vì một mình sợ ma…Tớ yêu mất rồi những
đêm hè ấy, ngồi nghe Zone hát vu vơ, kiếm tìm vội vàng vài chòm sao để đầu óc
thôi rảnh rỗi mà hoá nghĩ ngợi lung tung. Bao giờ tớ sẽ đi qua hết 88 chòm sao
bạn nhỉ, có lẽ hàng ngàn vạn lần chúng đã qua đi, tìm về, cho tớ lớn lên mỗi
ngày cùng năm tháng, bây giờ tớ đã đủ lớn chưa, để được mong bé lại như những
ngày hè xưa cũ…
Yêu
quá Mùa Hè Tôi. Nguyện dang hai tay ra, ôm ấp cả trời đêm, cho nỗi nhớ bạn
trong tôi bớt đong đầy…Đừng quên đi qua Mùa Hè. Cùng Tôi. Bạn nha :D
Tại
Gia
11h52’
09/04/12
Là tạm biệt thôi nhé!
(Tâm
sự của bạn Vien Thi Ai - 01217*95750 - bengoc09@gmail.com gửi lớp 4B Khoa Giáo
dục Tiểu học)
Thời
gian thấm thoát thật nhanh, mới ngày nào còn bỡ ngỡ bước vào giảng đường đại học
với con mắt tròn xoe, lạ lẫm, rụt rè trước hơn một trăm ánh mắt xa lạ. Vậy mà
đã bốn năm, chỉ còn 1 tháng nữa thôi chúng ta sẽ thi tốt nghiệp, ra trường và
xa nhau mãi mãi. Mỗi người một nơi, buồn cũng có, vui cũng có và lo lắng trước
kì thi tốt nghiệp cũng có. Có lẽ các bạn cũng có tâm trạng giống tôi phải không.
Xa
nhau rồi, tôi sẽ nhớ các bạn lắm, nhớ cô bạn lớp trưởng hiền lành, cao gầy và
luôn tươi cười giúp đỡ mọi người. Hân à, tôi sẽ nhớ bạn lắm đó, bạn luôn là một
người lớp trưởng tuyệt vời nhất trong lòng tôi, cám ơn bạn vì trong suốt bốn
năm qua bạn đã giúp đỡ tôi thật nhiều.
Và
làm sao quên được Ngọc Hằng, cô bạn thân tâm lý, hiểu tôi luôn sẳn lòng giúp đỡ
tôi những khi tôi gặp khó khăn cũng như những khi căn bệnh "lười" của
tôi tái phát hihi. Bạn là người mà tôi sẽ nhớ và biết ơn nhiều lắm Hằng à, những
tháng năm xa nhà đi học, bạn là người luôn bên tôi. Cho tôi cảm giác sẻ chia,
cho tôi "chút ngọt trong đắng". Nhiều lúc nghĩ, bạn giúp đỡ và quan
tâm hiểu tôi hơn cả người yêu của tôi. Cám ơn cuộc đời đã quá yêu thương tôi để
tôi được gặp bạn.
Nhớ
lắm 55 thành viên lớp B với những cá tính thật riêng, nhỏ Yến, nhỏ Xuân tinh
nghịch, Mai Thanh điệu đà, Thanh Tâm cá tính, Thị Anh xinh đẹp, Vân Anh nghị lực,
Kim Chi với biệt danh "Chi cơ bắp", Diễm Hằng nhỏ nhắn...và còn nhiều
nhiều lắm mà tôi không thể kể hết ở đây. Nhưng các bạn sẽ mãi ở trong tim tôi.
Chúc các bạn, chúc chính tôi sẽ vượt qua kì thi quan trọng này, sau này mỗi đứa
một nơi, sẽ là những cô giáo thật giỏi. Lúc đó có phút giây nào trải lòng mình,
ta lại nhớ về nhau với những kỉ niệm đẹp thời sinh viên. Tôi yêu các bạn thật
nhiều.
Cá tháng tư của tớ
(Tâm
sự của bạn Phạm Thị Quỳnh - 01669*88228 - quynhpht@gmail.com gửi…bạn của tớ)
Sáng
sớm, bị đánh thức bởi tiếng mưa ào ào ngoài ô cửa. Mùa đông không có cơn mưa này,
không có cái mùi ngai ngái của đất ẩm trước cơn mưa. Tớ muốn ào ra cái ban công
và hét thật to: Hè về rồi!!! Tớ là một con bé không thích mưa, lại càng không
thích mùa đông. Tớ thích mùa hè, yêu nắng và gió mùa hè. Cho dù nắng hè chói
chang và gay gắt, cho dù tiết trời mùa hè lúc nắng lúc mưa dễ sinh giận dỗi. Chắc
là bởi vì mùa hè giống tớ...
Mùa
hè đối với tớ là một bầu trời kỉ niệm. Có những kỉ niệm khiến tớ bật khóc, có
những kỉ niệm khiến tớ tự nhiên mỉm cười một mình. Đầu tháng 4...Ngày cá tháng
tư đặc biệt mà tớ không thể nào quên. 1 tuần trôi qua mà dường như những kí ức
vẫn còn đọng lại trong tớ quá nhiều...
Hà
Nội đẹp lắm, thân thương lắm. Tớ thích lắm những buổi chiều bạn đèo tớ rong ruổi
khắp phố cổ Hà Nội. Tớ ngồi sau và nói luyên thuyên đủ điều. Tớ kêu tên mỗi con
phố cổ mà bạn đèo tớ đi qua. Mắt tròn xoe và miệng xuýt xoa cái vẻ đẹp của nó.
Tớ luôn miệng thắc mắc và bạn lại phải mệt nhọc trả lời. Tớ là người Hà Nội, mà
những điều tớ hiểu về Hà Nội còn ít quá...Nhưng những buổi chiều như thế, mặc
dù tớ thấy bình yên lắm, nhưng vẫn không thể làm chìm đi những cái bộn bề lo
toan và đầy suy nghĩ trong tớ. Tớ thấy hụt hẫng và thất vọng, tớ nghĩ không
thông và bế tắc. Tớ đang stress nặng nề. Tớ muốn từ bỏ và buông xuôi...
Ngày
cá tháng tư… Tạm xa Hà Nội, xa những cái bộn bề suy nghĩ, xa những con người
khiến tớ tin tưởng rồi lại khiến tớ thất vọng, xa những câu chuyện cứ dồn tớ
vào bế tắc... Đi qua những rừng xoan tím trắng mang màu nắng tháng tư... Tớ nhận
ra rằng, bên các bạn, tớ được là chính mình. Có lẽ đôi lúc, ta nên rời xa Hà Nội
một chút, để tìm lại nhịp sống đã lỡ của mình. Cảm ơn những người bạn đã luôn
bên tớ, nhất là vào những lúc như thế này. Cảm ơn các cậu rất nhiều!
NEVER GIVE UP!
(Tâm
sự của bạn Trần Văn Hoàn - 0979*54552 - hoantvse02741@fpt.edu.vn)
2h45’……
Lại
1 đêm nữa sắp trôi qua, lại 1 ngày mới sắp đến. Nó vẫn như mọi ngày, vẫn thức,
vẫn ôm cái laptop – đồ vật yêu quý của nó. 1 ngày 24h nó ôm cái laptop 23h. Có
lẽ cái đồ vật này đã trở thành vật không thể thiếu với nó. Cái vật mà đáng lẽ
phải giúp nó học thật tốt để trở thành 1 computer programer, nhưng nó lại đâm đầu
vào games, những trò chơi vô bổ…… không phải nó hư hỏng mà nó đang chạy trốn,
trốn 1 điều gì đó mà mãi làm cho nó đau, rất đau.
Nó
vẫn biết vậy, chơi game chẳng có gì là tốt cả nhưng nó vẫn chơi, nó muốn quên
đi mọi thứ. Không, không phải quên đi mọi thứ mà là không muốn nhớ đến những điều
đã qua. Bởi vì nó mãi mãi không quên được những ký ức ấy….. nó chạy trốn, nó
luôn làm cho mình thật bận rộn để không phải nhớ đến bất cứ điều gì cả. Mọi người
trên room chat quen biết nó có thể nghĩ nó rất vui vẻ, nó luôn quậy phá, chọc
khoáy người khác, nó nghịch ngợm,…. Nhưng có ai biết rằng những lúc như thế nó
đang rất đau…. Nó chỉ muốn cười để giấu đi nỗi buồn thực sự vẫn luôn xâm chiếm
trong lòng nó.
Nó
biết mọi chuyện đã qua lâu rồi nhưng nhiều đêm nỗi đau ấy cứ tràn về, những
chuyện cũ và cả chuyện mới nữa làm nó ko thể nào chịu đựng nổi những nỗi đau
này. Nó khóc. Uh. Nó là con trai, nó phải mạnh mẽ nhưng chẳng lẽ nó không có
quyền được khóc? Nó cũng là con người mà. Nó chợt nhớ 1 vài câu thơ mà nó đã từng
sáng tác:
“Khóc để rồi cho lòng ta thêm
sáng
Đôi mắt này u ám hết còn đâu
Một chữ sầu to đùng trong tâm trí
Giờ chỉ còn bé tí tỵ mà thôi.”
Nó
cũng chẳng biết nữa, chẳng biết rằng nó có hết buồn không nhưng ít nhất nó cũng
nhẹ lòng. Bây giờ việc nó cần là phải sống thật tốt, phải nghĩ đến tương lai của
nó, nó không được trốn chạy nữa, nó phải đối mặt với tất cả, phải đối mặt với
quá khứ, hiện tại và tương lai.
Quá
khứ: Trước đây nó đã từng rất vui vẻ, có thể gọi là Mr. Smile, lúc nào nó cũng
cười được. Nhưng nụ cười ấy đã mất từ lâu. Bởi những người mà nó yêu thương nhất
đã làm nó đau. Nó muốn nhắn với họ rằng: “Lời nói không là dao nhưng……. có thể
cắt lòng ai đau nhói…….Lời nói không là khói nhưng….. đôi khi lại làm khóe mắt
ai cay.”
Hiện
tại: Nó đang sống giữa quá khứ và tương lai. Nó đã buồn nhưng rồi nó sẽ vui. Nó
tin sẽ có nhiều điều tốt đẹp đến với nó. Nó cần phải cất đi những gì trong quá
khứ và chờ đón những điều đến từ …….
Tương
lai: Nó sẽ sống là chính nó. Có thể nó sẽ buồn, có thể nó sẽ vui. Nó không thể
biết trước được điều gì. Nhưng nó sẽ sống với những gì nó đang chờ đợi, chờ đợi
một ai đó, chờ đợi một điều gì đó…..Và …… Nó sẽ không bao giờ từ bỏ. NEVER GIVE
UP !!!!
*
Những ca khúc sử dụng trong chương trình:
1.
Để tôi lắng nghe - Khánh Linh
2.
Mưa hè - The Bells
3.
Stand by me - Shayne Ward
4.
Like you - Parade
5.
Lost tin paradise - Joanna Wang
6.
If we hold on together - Diana Ross
7.
Sắc môi em hồng - Minh Hằng
8.
Những điều nhỏ nhoi - Vy Oanh